Thám tử và câu chuyện về những gia đình đau đáu nỗi lo “con gái dại trai”.
Gần một giờ sáng, nấp ở tầng thượng, chị Chinh nghe tiếng động, nhìn xuống, thấy cô con gái rượu đang đu dây từ ban công tầng hai xuống đất với bạn trai.
Cô con gái mất tích trong đêm.
“Kể tội” về cô con gái 18 tuổi của mình cho anh T.V.Thông, giám đốc một công ty chuyên về cung cấp thông tin, nơi có dịch vụ chăm sóc, giám sát trẻ em hư, người mẹ 46 tuổi cảm thấy rất hổ thẹn.
Chị tên Chinh, hai vợ chồng mở đại lý cho một hãng sơn của Nhật. Một đêm, thời tiết trờ nên oi bức, chị không ngủ được. Bật người dậy, chị lên tầng hai xem cô con gái ngủ có nóng không để bật điều hòa hộ. Thấy con vẫn đắp kín chăn trong giấc ngủ im lìm, chị nghĩ bụng: “Quái lạ, trời này mà con nhỏ không biết nóng, lại còn đắp chăn bông kín đầu”. Chị lại giường nhấc chiếc chăn ra cho con khỏi nóng thì lặng người thấy trong chăn chỉ là chiếc gối ôm.
Cố giữ bình tĩnh, chị Chinh đi tìm khắp nhà nhưng không thấy con đâu, gọi vào di động thì tắt máy. Người mẹ sợ hãi muốn gọi chồng dậy để thông báo nhưng sợ anh làm dữ với con nên cứ đi đi lại lại trong căn nhà ba tầng, ruột gan như lửa đốt. Hơn 4h, không đợi được nữa, chị mệt mỏi thiếp đi bên chân cầu thang và tỉnh giấc khi đã 5h. Vội vã leo lên phòng con, chị thấy cô con gái lại đang ngủ ngon lành trên giường.
Cả ngày hôm ấy, chị Chinh như người mất hồn, tự hỏi chuyện đêm qua là có thật hay chị bị mộng du. Không thể là mơ được, nhưng cô bé rời nhà đi đâu trong đêm, ra khỏi nhà cũng như trở về bằng con đường nào? Hôm nào chị Chinh cũng là người khóa cửa, đợi con gái học xong lên giường ngủ thì hai vợ chồng mới vào giường. Sáng nào lúc 5h45, chị cũng lên phòng đánh thức con dậy đi học.
Đêm hôm sau, chị thức trắng theo dõi, thấy cô con gái ngủ say, không ra khỏi nhà. Đêm tiếp theo, cô cũng ở nhà nhưng đã khuya vẫn nhắn tin cho ai đó với tâm trạng rất vui. Đêm thứ ba, gần một giờ sáng đang nấp ở tầng thượng chị nghe những tiếng động rất khẽ. Nhìn xuống, chị thấy cô con gái rượu đang đu người bám vào sợi dây, trượt từ ban công tầng xuống đất. Phía dưới có một chàng trai đang đứng đỡ lấy cô. Hai cô cậu vồ vập hôn nhau. Người mẹ rất lúng túng, không biết phải làm gì. Lúc xuống tầng một mở cổng ngó ra, chị không thấy cô con gái và chàng trai kia đâu nữa.
Chị Chinh bị sốc nặng, mấy ngày liền không buồn ăn uống. Chị quyết giấu chồng mọi chuyện, một mình tự xử lý. Nghĩ tới cô con gái còn ít tuổi mà không biết giữ mình, lại trốn nhà đi trong đêm để theo trai, chị rất đau lòng, sợ một ngày nào đó con bị mang thai ngoài ý muốn, hoặc yêu phải con nghiện thì coi như hết đời. Chị tìm đến công ty thám tử và gần 15 ngày sau được cung cấp lời giải đáp: Con gái chị yêu chàng trai tên Phương, người Lạng Giang, Bắc Giang, đang theo học năm thứ nhất một trường đại học dân lập.
Kết quả theo dõi cho thấy chàng sinh viên có ý lợi dụng cô gái cả tiền lẫn tình. Cô gái rất yêu cậu ta nên không tiếc tiền của. Cậu sinh viên thuê phòng trọ sống một mình ở khu làng Cót. Họ thường đi ăn cơm trưa trước cổng trường. Cứ cách ba, bốn đêm, anh chàng lại đến nhà chị Chinh lúc gần một giờ sáng để đón cô gái về phòng trọ và “trả” cô về lúc bốn giờ rưỡi sáng. Cậu đã “thiết kế” cho cô gái một chiếc thang bằng dây, vừa gọn, tiện thu giấu, vừa dễ trèo lên bước xuống.
Chị Chinh đưa con gái đi khám phụ khoa, rất may là chưa có thai. Cô gái thú nhận với người mẹ đã quan hệ tình dục với chàng sinh viên hơn nửa năm nay. Cậu làm quen cô trên xe buýt, và đã hớp hồn cô gái nhờ đẹp trai. Họ nhanh chóng cho nhau số di động và nick chát. Hơn ba tháng sau, cô đã trao thân cho cậu ta.
Tìm gặp chàng trai, chị Chinh đã dùng “chiêu” hạ tuổi con gái: “Con gái tôi thực ra chưa đầy mười sáu, chẳng qua nó lớn trước tuổi. Nó cũng lừa cậu là đang học lớp mười hai. Nó xinh đẹp, hiền lành, là niềm tự hào của gia đình tôi, nhưng nay đã bị cậu dụ dỗ, hủy hoại đời con gái. Nay nếu cậu đồng tình cắt đứt quan hệ, chuyển đến một nơi khác ở, không bao giờ gặp con tôi nữa, thì chúng tôi sẽ rút đơn tố cáo cậu đã quan hệ với trẻ vị thành niên”.
Sợ vướng vào vòng lao lý, chàng sinh viên tha thiết xin tha thứ, hứa không bao giờ gặp lại con gái chị, rồi trả lại chiếc di động Mobell đời mới cùng chiếc máy nghe nhạc mà cô gái tặng. Cầm “kỷ vật” đó, người mẹ càng ngán ngẩm nhớ lại cách con giải thích việc mất chiếc điện thoại và máy nghe nhạc ra sao. Giờ thì chị càng hiểu vì sao tiền trong túi thỉnh thoảng lại thiếu vài trăm nghìn đồng.
Khi con gái biết phép “phân thân”
Cô gái đó có tên ở nhà là Chíp, 18 tuổi, có bố mẹ mở công ty kinh doanh địa ốc. Chíp học lớp 11, gần như kín các buổi trong tuần. Bởi vậy, khi nghe con gái thỏ thẻ xin mua chiếc xe ga để đi lại cho đỡ mệt, bố mẹ Chíp đồng ý ngay. Chỉ một thời gian sau, bà mẹ phát hiện chiếc xe hiệu SCR110 của con gái không còn gửi ở tầng trệt khu chung cư Linh Đàm, nơi gia đình bà ở. Dò hỏi bảo vệ, bà được biết đã lâu không thấy Chíp gửi xe.
Lẳng lặng theo dõi con, bà mẹ chọn một góc khuất trong căn hộ của mình ở tầng 8, nơi dễ nhìn xuống đường nhất. Hôm đầu tiên, thoáng nhìn thấy chàng trai tóc dài nhuộm vàng chở Chíp trên chiếc xe ga, bà đã nhận ra đó là xe của Chíp. Giờ con đi học về, bà thấy chàng trai tóc vàng “thả” cô bé ở khuôn viên tầng một, rồi quay xe phóng đi, vẫn chiếc xe của vợ chồng bà. Đêm đó, 23h, bà xuống khu gửi xe xác nhận lần nữa Chíp không gửi xe máy, rồi lên nhà gọi con gái hỏi chuyện. Chíp tỉnh bơ: “Con cho bạn mượn rồi, mai nó mang trả”. Thấy mẹ trách không hỏi ý kiến, cô gắt: “Mẹ làm gì mà cuống lên thế, con bảo mai bạn con trả là nó trả, không có gì phải sợ mất cả”.
Đêm đó, bà mẹ gần như thức trắng đêm, tự hỏi, tại sao con gái mình lại phân thân như hai con người vậy? Từ trước đến nay, cô bé rất ít nói, hiền lành, một dạ, hai vâng, hôm nay bị mẹ nghiêm túc “vạch mặt trắng – đen” là “lên gân” ngay với vẻ mặt xấc xược.
Bà mẹ tìm đến công ty thám tử: “Tôi không tin cậu tóc dài nhuộm vàng ấy là bạn cùng lớp. Cậu ấy chưa bao giờ lên nhà tôi. Giờ tôi rất bối rối, không biết nên khuyên nhủ, dạy bảo con như thế nào? Cháu đã là thiếu nữ, quát tháo hay cấm đoán rất dễ làm cháu tổn thương, dẫn tới làm liều. Còn mềm mỏng thì chưa chắc cháu đã nghe lời, bởi cháu chưa thật lòng và không muốn chia sẻ với mẹ về chuyện riêng tư”.
Hai tuần sau, mẹ Chíp được thám tử cung cấp “lý lịch trích ngang” của chàng trai tóc vàng: Không học hành gì, hơn Chíp 5 tuổi, nhà ở khu Trung Hòa – Nhân Chính, bố mẹ có cửa hàng kinh doanh vật liệu xây dựng. Hai cô cậu quen nhau ở một lớp học tiếng Anh, thường đi ăn trưa với nhau. Cậu ta thường đón Chíp đi học và chở về nhà rất đúng giờ (theo lịch học Chíp treo ở phòng mình). Mỗi lần đến đón, cậu ta chỉ cần nháy máy vào điện thoại của Chíp. Chàng trai cũng thường cùng Chíp vào một hàng internet ở phố Quan Nhân ngồi hàng giờ (điều này cho thấy Chíp nhiều lần bỏ học). Cách hai, ba ngày, hai người lại dắt nhau vào một nhà nghỉ trên phố Vọng.
Mẹ Chíp giàn giụa nước mắt. Bà tự trách tội mình không sâu sát để biết được những chuyển biến tâm lý của con để chia sẻ, gợi mở hướng đi. Bà cũng trách mình quá nuông chiều con, hễ cô bé xin tiền, chỉ cần nói qua lý do là bà cho ngay, không cần xem xét tiền đóng học có phải từng ấy không, con mua cái quần, cái áo ấy đắt hay rẻ, một tháng từng ấy tiền xăng, tiền điện thoại là nhiều hay ít. Bà không biết rằng trước chàng trai tóc vàng, Chíp từng yêu mê mẩn một cậu cùng trường nhưng bị từ chối, sinh ra chán chường, hay bỏ tiết ra quán nét ngồi hàng giờ.
Tình cờ gặp anh chàng tóc vàng ở lớp tiếng Anh, được săn đón, tán tỉnh, Chíp sớm nhận lời. Không muốn người yêu tuột khỏi tay mình như trước, cô chiều chuộng chàng trai hết mực. Cô tìm cách nói dối xoay tiền mẹ để đi ăn trưa, uống cà phê, vào hàng nét và nhà nghỉ với chàng tóc vàng. Khi cậu ta đặt vấn đề để chiếc SCR110 cho cậu đi, Chíp liền “ôkê”. Sợi dây chuyền vàng hai chỉ mẹ tặng khi trúng tuyển vào lớp 10, Chíp cũng bán để cung phụng người yêu, rồi đeo một sợi dây vàng giả để đánh lừa mẹ.
Kể lại câu chuyện trên, anh T.V.Thông cho rằng, ngoài tác động lớn nhất là môi trường sống bên ngoài, thì những kênh thông tin không chính thống như wed đen, sách đen hay những bộ phim lãng mạn “nửa kín nửa hở” xuất hiện ngày càng nhiều ở một số kênh truyền hình đã kích thích sự tò mò của những chàng trai, cô gái mới lớn, dẫn đến quan niệm coi sex trước hôn nhân là điều bình thường. Mặt khác, nhiều bậc cha mẹ do bận rộn không có thời gian chăm con nên đã dùng tiền thay thế, khiến trẻ không nhận ra những giá trị đích thực cuộc sống để hướng đến lối sống đẹp. Một số ông bố, bà mẹ quá nuông chiều con từ tấm bé, dẫn đến hư hỏng.
Theo anh Thông, sống giữa thời buổi có quá nhiều phương tiện thông tin, dịch vụ giải trí, người làm cha, làm mẹ cần quan tâm, giám sát con cái nhiều hơn. Cha mẹ cần định hướng cho con chơi với những người bạn tốt, ngoan hiền, tránh đến những nơi ẩn chứa nhiều tệ nạn xã hội.
Theo Tri Thức Trẻ
Trích từ _ Báo Đất Việt


